Phá rối khi không có khả năng điều khiển hành vi

Ngày hỏi:15/04/2015

Bố tôi năm nay 58 tuổi, có dấu hiệu thần kinh không bình thường (đã kéo dài hơn 20 năm). Trong hai tháng gần đây dấu hiệu không bình thường này phát triển, cụ thể là bố tôi dùng lá cây có tính độc thả xuống ao cá, dùng đá ném vào nhà ông hàng xóm (người ông cho rằng luôn theo dõi, đầu độc, ám hại ông). Nay ông hàng xóm nọ kiện bố tôi vì hành vi phá hoại tài sản nhà ông làm chết 80kg cá. Khi chính quyền địa phương (thôn xóm) làm việc bố tôi nhận hết mọi việc mình đã làm và ông tuyên bố đó là hành động đáp trả ông hàng xóm và sẽ không dừng lại. Trong quá trình làm việc Ban chính quyền thôn cũng đã nhận thấy ở bố tôi có dấu hiệu không bình thường về thần kinh về phía gia đình thấy sự việc như vậy tôi cũng đã làm đơn trình báo bằng văn bản gửi Ban chính quyền thôn về những dấu hiệu thần kinh không bình thường ở bố tôi. Tuy nhiên họ vẫn làm các nấc bước theo trình tự về tố tụng. 1- hòa giải; 2 - chuyển lên đơn vị cấp trên (UBND xã) do hòa giải không thành. Hiện giờ đang trong việc hoàn tất thủ tục hồ sơ để thực hiện bước 2. Đối với trường hợp của bố tôi, liệu bố tôi có được áp dụng quy định tại điều 13 Tình trạng không có năng lực trách nhiệm hình sự trong Bộ luật hình sự hay không? Gia đình tôi phải làm những gì trong trường hợp này? Liệu đang trong quá trình tố tụng gia đình tôi đưa bố tôi đi chữa bệnh có được hay không? mong Luật sư tư vấn giúp để chúng tôi sớm đưa bố tôi đi điều trị.  * Bố tôi chưa từng đi khám hay có bệnh án nào nói rằng bố tôi có bệnh về thần kinh. Do ông không cho là mình có bệnh, không chịu chia sẻ suy nghĩ, luôn nghi ngờ đề phòng xung quanh kể cả người thân trong gia đình nên gia đình cũng gặp rất nhiều khó khăn trong việc thuyết phục ông đi chữa bệnh. Nếu cho rằng bố tôi không đúng, lập tức nóng giận mất kiểm soát và thậm chí có thể sẵn sàng bạo lực với người đối diện.

    • Căn cứ theo quy định tại điểm b khoản 3 Điều 155 Bộ luật tố tụng hình sự thì khi có nghi ngờ về năng lực chịu TNHS của bị can, bị cáo thì Cơ quan tiến hành tố tụng sẽ bắt buộc phải trưng cầu giám định để xác định tình trạng tâm thần của bị can, bị cáo. Nếu khi giám định mà phát hiện khi thực hiện hành vi phạm tội bố bạn đang mắc bệnh tâm thần hoặc một bệnh khác làm mất khả năng nhận thức hoặc khả năng điều khiển hành vi của mình, thì bố bạn sẽ không phải chịu trách nhiệm hình sự và phải áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh.

      Điều 13. Tình trạng không có năng lực trách nhiệm hình sự (BLHS)

      1. Người thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội trong khi đang mắc bệnh tâm thần hoặc một bệnh khác làm mất khả năng nhận thức hoặc khả năng điều khiển hành vi của mình, thì không phải chịu trách nhiệm hình sự; đối với người này, phải áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh.

      2. Người phạm tội trong khi có năng lực trách nhiệm hình sự, nhưng đã lâm vào tình trạng quy định tại khoản 1 Điều này trước khi bị kết án, thì cũng được áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh. Sau khi khỏi bệnh, người đó có thể phải chịu trách nhiệm hình sự.

      Điều 155. Trưng cầu giám định (BLTTHS)

      1. Khi có những vấn đề cần được xác định theo quy định tại khoản 3 Điều này hoặc khi xét thấy cần thiết thì cơ quan tiến hành tố tụng ra quyết định trưng cầu giám định.

      2. Quyết định trưng cầu giám định phải nêu rõ yêu cầu giám định vấn đề gì; họ tên người được trưng cầu giám định hoặc tên cơ quan tiến hành giám định; ghi rõ quyền và nghĩa vụ của người giám định quy định tại Điều 60 của Bộ luật này.

      3. Bắt buộc phải trưng cầu giám định khi cần xác định:

      a) Nguyên nhân chết người, tính chất thương tích, mức độ tổn hại sức khoẻ hoặc khả năng lao động;

      b) Tình trạng tâm thần của bị can, bị cáo trong trường hợp có sự nghi ngờ về năng lực trách nhiệm hình sự của họ;


    Nguồn:

    Theo Dân Luật
    Nội dung tư vấn trên đây chỉ mang tính tham khảo, Quý độc giả cần xem Căn cứ pháp lý của tình huống này để có thông tin chính xác hơn.
    Ý kiến bạn đọc
    CĂN CỨ PHÁP LÝ CỦA TÌNH HUỐNG NÀY
    THÔNG TIN NGƯỜI TRẢ LỜI
    Hãy để GOOGLE hỗ trợ bạn