Cơ sở lưu trú du lịch

Cơ sở lưu trú du lịch là một khái niệm, quy định được ghi nhận lần đầu tiên tại Pháp lệnh Du lịch năm 1999.

Theo đó, du lịch được hiểu là đi để vui chơi, giải trí là việc thực hiện chuyến đi khỏi nơi cư trú, có tiêu tiền, có lưu trú qua đêm và có sự trở về. Mục đích của chuyến đi là giải trí, nghỉ dưỡng, thăm thân nhân, công tác, hội nghị khách hàng hay du lịch khen thưởng, hoặc nhằm mục đích kinh doanh.

Đồng thời nó cũng là một hoạt động không thể thiếu trong đời sống con người, ngoài ra chúng đã, đang và tiếp tục trở thành lĩnh vực kinh doanh, dịch vụ quan trọng trong nền kinh tế ở hầu hết tất cả các quốc gia trên thế giới. Và cơ sở lưu trú du lịch phải có các tiêu chuẩn, điều kiện nhằm đáp ứng nhu cầu nghỉ dưỡng của các du khách.

Cơ sở lưu trú du lịch thay đổi như thế nào:
Cơ sở lưu trú du lịch được định nghĩa tại Khoản 12 Điều 3 Luật Du lịch 2017 với nội dung như sau: Cơ sở lưu trú du lịch là nơi cung cấp dịch vụ phục vụ nhu cầu lưu trú của khách du lịch. Ngoài ra, tại Điều này còn có quy định về một số định nghĩa có liên quan như sau: - Kinh doanh dịch vụ lữ hành là việc xây dựng, bán và tổ chức thực hiện một phần hoặc toàn bộ chương trình du lịch cho khách du ...

Căn cứ pháp lý: Điều 4 Luật du lịch 2005 Cơ sở lưu trú du lịch là cơ sở cho thuê buồng, giường và cung cấp các dịch vụ khác phục vụ khách lưu trú, trong đó khách sạn là cơ sở lưu trú du lịch chủ yếu. ...

Trước ngày 01/01/2006, cơ sở lưu trú du lịch được định nghĩa tại Khoản 9 Điều 10 Pháp lệnh Du lịch năm 1999 với nội dung như sau: Cơ sở lưu trú du lịch là cơ sở kinh doanh buồng, giường và các dịch vụ khác phục vụ khách du lịch. Cơ sở lưu trú du lịch gồm khách sạn, làng du lịch, biệt thự, căn hộ, lều bãi cắm trại cho thuê, trong đó khách sạn là cơ sở lưu trú du lịch chủ yếu. Trên đây là nội dung trả ...