Phạm vi xét xử phúc thẩm trong tố tụng dân sự

Phạm vi xét xử phúc thẩm là quy định liên quan đến pháp luật tố tụng được ghi nhận lần đầu tiên tại Pháp lệnh Thủ tục giải quyết các vụ án dân sự năm 1989 do Hội đồng nhà nước ban hành.

Phúc thẩm hiểu theo cách thông thường là cơ quan có thẩm quyền sẽ xem xét lại vụ án, quyết định đã được tòa án cấp dưới xét xử sơ thẩm nhưng chưa có hiệu lực pháp luật mà bị kháng cáo hoặc kháng nghị. Đây là thủ tục tố tụng cho phép chủ thể không đồng ý với bản án, quyết định của cấp sơ thẩm được quyền yêu cầu cơ quan có thẩm quyền xem xét lại ở cấp phúc thẩm.

Tuy nhiên, khi thực hiện thủ tục nêu trên thì cơ quan tiến hành tố tụng sẽ không xét xử lại toàn bộ các vấn đề của vụ án mà chỉ trong phạm vi nhất định. Điều này nhằm bảo đảm quá trình tố tụng được diễn ra thuận lợi, nhanh chóng, bỏ qua các vấn đề không cần thiết, bảo vệ tối đa quyền lợi hợp pháp cho các bên tham gia.

Phạm vi xét xử phúc thẩm trong tố tụng dân sự thay đổi như thế nào:
Căn cứ theo quy định tại Điều 293 Bộ luật Tố tụng Dân sự 2015, phạm vi xét xử phúc thẩm được quy định cụ thể như sau: Tòa án cấp phúc thẩm chỉ xem xét lại phần của bản án sơ thẩm, quyết định của Tòa án cấp sơ thẩm có kháng cáo, kháng nghị hoặc có liên quan đến việc xem xét nội dung kháng cáo, kháng nghị. Bên cạnh đó, Bộ luật này còn quy định những người tham gia phiên tòa phúc thẩm như sau: 1. Người kháng cáo, ...

Căn cứ theo quy định tại Điều 263 Bộ luật Tố tụng Dân sự 2004, phạm vi xét xử phúc thẩm được quy định cụ thể như sau: Toà án cấp phúc thẩm chỉ xem xét lại phần của bản án, quyết định sơ thẩm có kháng cáo, kháng nghị hoặc có liên quan đến việc xem xét nội dung kháng cáo, kháng nghị. Bên cạnh đó, Bộ luật này còn quy định những người tham gia phiên toà phúc thẩm như sau: 1. Người kháng cáo, đương sự, cá nhân, cơ quan, ...