Quyền được bảo vệ để không bị xâm hại tình dục

Quyền được bảo vệ để không bị xâm hại tình dục là quy định được ghi nhận lần đầu tiên tại Luật Bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em 2004, trước đây Pháp lệnh bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em năm 1979 không nhắc tới vấn đề nêu trên.

Theo đó, trẻ em là một cụm từ được sửa dụng phổ biến trong cuộc sống hằng ngày và hướng tới đối tượng đó là những người chưa được xem là trưởng thành. Chủ thể này về mặt nhận thức và hành vi của mình chưa phát triển đầy đủ, toàn diện như những người thành niên khác. Chính vì vậy pháp luật đã đặt ra các quy định, nguyên tắc nhằm bảo vệ trẻ em trong các mối quan hệ, giao dịch dân sự thường ngày.

Và quyền được bảo vệ để không bị xâm hại tình dục được xem là một trong những quyền cơ bản nhất, không ai được phép xâm phạm. Nhà nước cùng với các cơ quan ban ngành liên quan có trách nhiệm trong việc bảo đảm thực hiện quyền lợi nêu trên của trẻ em.

Quyền được bảo vệ để không bị xâm hại tình dục thay đổi như thế nào:
Quyền được bảo vệ để không bị xâm hại tình dục của trẻ em được quy định tại Điều 25 Luật trẻ em 2016, theo đó: Trẻ em có quyền được bảo vệ dưới mọi hình thức để không bị xâm hại tình dục. Ngoài ra liên quan tới vấn đề này chúng tôi sẽ gửi đến bạn những thông tin sau: Trẻ em có quyền được biết cha đẻ, mẹ đẻ, trừ trường hợp ảnh hưởng đến lợi ích tốt nhất của trẻ em; được duy trì mối liên hệ hoặc tiếp ...

Quyền được bảo vệ để không bị xâm hại tình dục của trẻ em được quy định tại Luật Bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em 2004 25/2004/QH11, theo đó: 1. Trẻ em bị xâm hại tình dục được gia đình, Nhà nước và xã hội giúp đỡ bằng các biện pháp tư vấn, phục hồi sức khoẻ, tinh thần và tạo điều kiện để ổn định cuộc sống. 2. Cơ quan, tổ chức, cá nhân có trách nhiệm thực hiện biện pháp giáo dục, phòng ngừa, ngăn chặn và ...