Quyết định tuyên bố một người mất tích

Quyết định tuyên bố một người mất tích là quy định liên quan đến pháp luật tố tụng được ghi nhận lần đầu tiên tại Bộ luật tố tụng dân sự 2004, trước đây Pháp lệnh Thủ tục giải quyết các vụ án dân sự năm 1989 do Hội đồng nhà nước ban hành không nhắc tới vấn đề nêu trên.

Theo đó, nếu một người vắng mặt tại nơi cư trú trong thời gian nhất định, không tìm thấy thông tin, biệt tích hoặc các trường hợp khác theo quy định thì chủ thể có liên quan được quyền làm đơn yêu cầu tuyên bố người đó mất tích. Quy định này nhằm giải quyết các vấn đề liên quan đến người bị tuyên bố như: quản lý tài sản, thừa kế, hôn nhân gia đình… đồng thời nhằm bảo đảm quyền lợi của những người liên quan. Và khi cơ quan tiến hành tố tụng chấp nhận đơn yêu cầu thì sẽ ra quyết định tuyên bố một người mất tích, điều này sẽ phát sinh một số hậu quả pháp lý liên quan đến người bị tuyên bố và những người liên quan khác.

Quyết định tuyên bố một người mất tích thay đổi như thế nào:
Quyết định tuyên bố một người mất tích được quy định tại Điều 389 Bộ luật tố tụng dân sự 2015, theo đó: Trường hợp chấp nhận đơn yêu cầu thì Tòa án ra quyết định tuyên bố một người mất tích; trường hợp có yêu cầu Tòa án áp dụng biện pháp quản lý tài sản của người bị tuyên bố mất tích đó và được chấp nhận thì trong quyết định tuyên bố một người mất tích, Tòa án còn phải quyết định áp dụng biện pháp ...

Căn cứ theo quy định tại Bộ luật Tố tụng dân sự 2004 24/2004/QH11, quyết định tuyên bố một người mất tích được quy định như sau: 1. Trong thời hạn mười lăm ngày, kể từ ngày hết thời hạn công bố thông báo, Toà án phải mở phiên họp xét đơn yêu cầu tuyên bố một người mất tích. 2. Toà án có thể chấp nhận hoặc không chấp nhận đơn yêu cầu. 3. Trong trường hợp chấp nhận đơn yêu cầu thì Toà án ra quyết định tuyên bố mất tích; ...

Tuyên bố mất tích